Ngày tuyên hôn
Chuyện tụi mình
Năm 2018, tụi mình gặp nhau tại chỗ làm. Mình làm Marketing, cô ấy lo mảng Event. Công việc đưa hai người chạm mặt, thường xuyên — nhưng ấn tượng đầu tiên lại là ghét. Rất ghét. Khác gu, khác tính cách, khác cả góc nhìn nhân sinh.
Rồi, từ một chuyến công tác về chi nhánh, mọi thứ thay đổi. Đi cùng nhau đủ lâu, người ta bắt đầu hiểu về căn nguyên của sự khác biệt. Hiểu đủ nhiều, thành thương. Có những nửa không tròn, ghép lại đôi khi vừa vặn.
Khi bắt đầu thì chưa có gì, khi đã có gì, cả hai phải suy nghĩ: ai sẽ nghỉ, bởi không thể quen người cùng công ty. Nơi bắt đầu nhân duyên, lại là nơi phải kết thúc công việc. Cả hai cùng nghỉ.
Chỉ một quyết định chung, thay đổi cả hành trình, cũng là điểm bắt đầu của mối tình.
Từ 2019, trên chiếc Vespa cà tàng, hai đứa rong ruổi chục ngàn km: Huế, Trà Vinh, Đà Nẵng, Đà Lạt, Kon Tum, Phú Yên, Vũng Tàu, Bình Định, Nha Trang, Buôn Mê, Phan Rang, Bình Phước, Gia Lai, Kiên Giang, Phan Thiết, …
Mọi hành trình có lẽ luôn bắt đầu bằng sự háo hức, còn chuyến đi chính thức thì thường do duyên phận.
Bên cạnh sự suôn sẻ, sẽ luôn là trắc trở.
Xe nằm đường vì lúp-bê, khi thì vá vỏ bên lề. Khi thì vượt những cung đường 5-6 giờ không ánh sáng, lúc thì mưa nặng hạt, lúc thì gió giật sương mờ; cũng có những phút thấp thỏm khi cả trăm km không nhìn thấy người hay gặp trạm tiếp nhiên liệu. Có chuyến đi phải bỏ xe lại để đi tiếp, cũng có khi đi phải thay đổi nửa lịch trình phút 89.
Bắt đầu thì khá giống nhau, nhưng kết thúc lại khác biệt, có lúc dày trải nghiệm, cũng có khi nhìn film X-quang thay vì ngắm những tấm hình kỷ niệm.
Rồi xe cổ nhường chỗ cho xe đạp.
Vượt đèo Khánh Lê, vòng quanh Vũng Tàu, lang thang Trà Vinh; hẹn hò đồng đạp tại Tri Tôn, Bình Long; hẹn đồng run nơi Cao Lãnh, … đôi khi là cùng hẹn buổi sáng đạp xe đi làm cùng các bạn, các anh.
Bên tách coffee cuối tuần, có thể là medal của một giải marathon vừa chạy, có thể là cuốn sách rất dở mà ai đó vừa chê, cũng có thể là chiếc điện thoại đang mở màn hình strava và content ra dẻ sau khi gym. Từ một người bình thường, trở thành người biết bơi, biết chơi thể thao; từ một người bệnh vặt, trở thành người khoẻ mạnh.
Từ một kẻ gắt gỏng, trở thành người có chiều sâu.
Ai cũng trở thành một phiên bản tốt hơn theo thời gian nhưng vẫn là chính mình.
Có nhiều thứ không thay đổi theo năm tháng, nhưng đến ngày thì lột xác. Chúng mang đến những đổi thay không ồn ào, nhưng lại mãnh liệt mà lặng lẽ.
Tám năm - từ gặp, ghét, đến hiểu, rồi yêu và đồng hành cùng nhau.
Tám năm đủ để khép lại một đoạn thanh xuân.
Và hôm nay, nó lột xác để bắt đầu một hành trình khác.
7 năm bên nhau - Video
Lên đồ săn mây
Xem toàn bộ ảnh: Google Photo
Tải về ảnh chất lượng cao: Dropbox
Khoảnh khắc đáng nhớ
Xem toàn bộ ảnh: Google Photo
Tải về ảnh chất lượng cao: Dropbox
Lời cảm ơn
Đám cưới qua rồi. Mình ngồi lại, 23h59 phút ngày 24 tháng 5 năm 2026, khi biên dòng này và hồi tưởng những cái tên, nhớ lại từng nụ cười…
Với những ai quý mến — cảm ơn vì đã góp mặt. Không phải bởi sự xã giao. Mà vì đã dành trọn một buổi trong cuộc đời mình để ngồi đó, chứng kiến khoảnh khắc chúng mình nên đôi. Đó là điều có ý nghĩa lớn lao hơn bất cứ món quà mừng cưới nào!
Với những người không đến được nhưng vẫn gửi lời chúc, vẫn nhắn tin, vẫn để lại một dấu ấn nhỏ — mình cảm nhận được. Chúng mình ghi nhớ, bởi khoảng cách không làm mờ đi sự quan tâm.
Với… những ai nhận thiệp mời nhưng không đến, không có gì — không sao cả. Cuộc sống của mỗi người đang bận rộn theo cách riêng của nó. Mình cũng không giữ lại gì.
Nếu… bạn là người biết về chuyện tình của tụi mình nhưng chưa đủ duyên để hạnh ngộ, nói sao nhỉ - Mọi con đường đều dẫn đến thành Roma! Hữu duyên, tất nhiên sẽ còn gặp, …
Tụi mình bắt đầu một chương mới… tuy nhẹ nhàng, nhưng rõ ràng.
Cảm ơn khi đã là một phần của ngày hôm đó — 24 05 26.
Hoàng Thắng & Lê Trang



























































